Chủ Nhật, 8 tháng 6, 2014

Cú SHOCK tuổi 22

Trước ngày ra trường, tớ vẫn luôn tự tin vào chính mình. Không bao giờ đọc những quyển sách về Đắc Nhân Tâm, Hạt giống cho tâm hồn hay những sách đại loại như thế vì tớ chỉ tin vào chính mình, chỉ mình mới có thể vượt qua khó khăn, không việc gì phải tìm câu trả lời trong những cuốn sách như thế!
Tớ tự mãn về cuộc đời mình sau khi trải qua một thời gian dài phải tự lập một mình, tớ hãnh diện vì mình có một quá khứ đi qua gian khó. Tớ luôn nghĩ thế là quá đủ và giờ có quyền được hưởng thụ bù đắp.
Ngày tớ vào đại học, tớ phấn đấu không ngừng nghỉ để mong vượt trội hơn người ở một điều gì đó, một khả năng gì đó - chỉ cần một điểm gì đó thôi! Tớ đâm lê vào tất cả các lĩnh vực mình có cơ hội thử sức, dám dành tất cả số tiền mình có để làm những việc mà nhiều người gọi là "Ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng". Tớ đã sống hết mình và cũng đã thành công hết khả năng mà mình có thể. Một lần nữa tớ tự mãn về cuộc đời mình, có thể những thành công của tớ là quá nhỏ so với người khác, nhưng lại là những vinh quang danh giá trong suốt cuộc đời của riêng tớ.



Và bây giờ khi tớ không còn chỉ nói mồm được nữa, phải nói thật làm thật thì mọi thứ thật không đơn giản như tớ nghĩ. Một con người cầu toàn, muốn cái gì cũng trơn tru, tớ không cho phép bản thân phạm bất cứ sai lầm nào! Tớ đang mon men những bước tiến đầu tiên trong cuộc sống. Đã qua rồi cái thời học sinh chăn ấm đệm êm, ngày ngày lên facebook nêu cảm nghĩ như nhà sư giảng đạo. Tớ 22 và mọi thứ đã bắt đầu.

Mỗi ngày trôi qua là thêm một ngày tính tự mãn vả vào mặt mình một cái. Ra vẻ rằng trong trường học ta chẳng thua kém một ai, ta có nhiều tài lẻ, ta có đầu óc nhưng rồi bây giờ là lúc cần vận dụng thì chúng nằm ở đâu ? Đôi khi khinh thường những người khác, cho rằng họ là những đứa kém hiểu biết và không năng động, nhưng bây giờ nhìn lại, tự xem bản thân đã có gì trong tay ?



Mỗi lần đi tuyển dụng, cầm một đống bằng khen giấy khen nhưng rồi sao? Khi mà chính mình còn không biết mình nên làm gì thì ai có thể tiếp nhận ? Vô dụng khác bất tài ở chỗ, người vô dụng họ có tài năng nhưng không thê áp dụng tài năng ấy đúng lúc đúng chỗ. Tớ không sợ mình bất tài, nhưng tớ đang nhìn thấy bóng hình một thằng vô dụng là mình trong gương. 
Tớ cần lắm ai đó chia sẻ cho tớ làm thế nào để bắt đầu, tớ cần làm gì lúc này hay chí ít là một người đủ khả năng xoa đầu tớ như một đứa trẻ, để tớ cảm thấy bớt xao động, bình tĩnh ngẫm nghĩ lại và tự đưa ra hướng giải quyết cho chính mình. Tớ tin là nhiều năm sau đọc lại những dòng này, tớ khi ấy -  Anh ấy sẽ thấy tớ thật trẻ con và lý sự. Nhưng anh ấy sẽ mỉm cười, vì biết đâu những suy nghĩ dở hám bây giờ lại trở thành miếng lót đường cho tương lai sau này. Có thể lắm chứ!

Ở tuổi 22, tớ đang ở trong tâm bão của cú shock ra trường. Còn các bạn? Các bạn có đang hưởng những ngày nắng đẹp trời êm ?

Hà Nội, những ngày hè giông bão - 2014
Từ "Chàng trai đang bước ra biển lớn"

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét